Saturday, January 30, 2010

tối nay cà phê một mình

Quán cà phê ở vùng Logan square trong thành phố. Vùng này ngày xưa dân nghèo ở, phần đông Hispanics. Mấy năm gần đây, Chicago phát động chương trình gentrification, những vùng nghèo, thiếu an ninh như Logan square (Edgewater, northtown, nơi chợ Việt) đều được/bị redevelop lại hết. Và tất nhiên là giá nhà lên, tiền mướn nhà cũng lên. Dân trẻ và có tiền dọn về, dân nghèo dọn ra chổ khác ở. Logan square đang trên tiến trình gentrified thì kinh tế xuống nên công trình chưa hoàn tất (vẫn còn cơ hội đầu tư). Ở đâu mà bọn trẻ về thì nhất định sẽ có cà phê. Đây là quán cà phê tôi mới phát hiện, nằm ngay bồn binh của Logan Boulevard. Quán rất rộng, không khí thoán và thoải mái, bánh ngon, cà phê ngon, barista dễ thương, và quan trọng là free internet.






Thursday, January 28, 2010

vì đầu óc dạo này đầy bệnh tính

1

Tôi đeo thập giá lên người,
đàn bà què quặc.
Tôi đeo thập giá lên người,
đàn bà què quặc,
lầm lì
ục ạch đi.


2

Buổi tối, đèn đường, xi-măng im lặng
Vách tường lạnh người im lặng,
bọn loăng quoăng trong lồng im lặng,
(còn tôi ú ớ khúc thanh quản hẹp)
riêng mạch máu ồn ào quấy rối,
tung chạy khỏi.


3

Một buổi chiều mưa, hắn nằm ngửa mặt trên bải cỏ.
Tôi cũng nằm xuống,
lộng lẫy ướp mình như giun.

4

Lời cho bạn:

Làm ơn, viết cho tôi vài câu, kể tôi nghe tất cả những thứ chuyện trong ngày. Đã ngồi đợi bao nhiêu phút, thời giờ qua chậm hay nhanh. Đã ăn gì, nhai bao nhiêu lần, uống gì, sờ gì, nhìn gì, nghĩ gì, nhớ gì?

5.

Hôm nay là ranh giới.
Tất cả thất thả vội vã đi.

6.

tình yêu đến trong ngày mưa.
tình yêu nhão nhoẹt vùng nhiệt đới.
tình yêu chảy nhựa
trong thành phố nhiệt đới oi bức.

8.

sao đi đâu cũng không khỏi những bộ mặt gầy. ở đâu ra kẻ đội nón như con công đực. à, mà lông của hắn thì hắn có quyền đội chứ sao.

9.
sao chúng có thể yêu nhau như thế, cái kẻ mập ú với kẻ lùn.

tôi đã có những tình yêu mới!

Cái này mới (được tặng) nè:

Tôi đạp xe đi
Sắp mặt giữa đường trần trụi
Chừng như an ủi
Dây điện trên cao rải bóng theo tôi!
(tập thơ Tư Lự, Sonata)

hè hè, còn thêm hai cuốn sách, và người khác cũng tặng thêm hai cuốn nữa. nghĩa là sách tiếng Việt bây giờ mình có thêm: "Thoạt kỳ thủy" và "những đứa trẻ chết già" của Nguyễn Bình Phương, "Chuyện xưa kết đi, được chưa?" của Bảo Ninh, và "thế giới là một cuốn sách mở" của Levai Balazs. là một kho tàng! vui ơi là vui. ước gì lúc nào cũng được tặng sách, sẽ chả thèm đi rong nữa!

thật cảm cúm những tình bạn mới! :)

Wednesday, January 27, 2010

a long poem of waiting, for one who wants to read

(một người bạn muốn đọc thơ tôi. đã lâu lắm tôi không có nữa. nhưng bạn hỏi, tôi cũng tò mò, muốn xem mình đã viết gì. lâu rồi không nhớ mình đã viết gì. cảm ơn bạn. bài thơ này tặng bạn.)


A Poem of Waiting


Tie me a knot. Take me slowly
as I feel my way along the edge.
Go 'head, fall
to me, my hands are free; i'm just waiting.
Fall on me, next to me, push me,
please.
You’re like sap, quietly running.
***

My fingers, they want to feel the directions your eyebrows
move, wisps of hair, lips that part, the ridge of your nose,
gentle neckline,
deep collarbones above your breasts.
They want to count your ribcage
make prophecies
on your spine.
**

Every letter that begins is unfinished.
What I want to say is too much,
it's not enough.
I lace my hands
Under my feet,
and rock, rock, rock,
good night. good night.
**

Love, I want to see you
a boy of fourteen
or a man of sixty—perhaps
Skip the manly age
You are in.
**

Each pick up of a book
I must put down:
I haven’t finished
All I wanted to say yet.
**

bury your memories for good,
daddy,
in the groves of pomelo trees,
where she drowned, or slept,
under the shades of pomelo trees.
**

12:10 and winds are drifting,
all I can do this hour
is turn the coffee cup in my hands,
red droplets staining my knuckles.
All the while turning
Turning
Turning.
**

Spit them out like iron claves
Spitting wilted petals dripping on my tongue
Spit out lemon seeds
prattling:
Tsk! Tsk! Tsk!
**

I was sitting there, waiting,
When he asked me how i am.
I wanted to tell him
Ask me instead, if I’m happy,
How my soul is even,
Ask me what I’m thinking,
How I feel,
What and who I miss, sitting there—
Just not
how i am.
**

I miss you most
when light-headed,
Inhalation of cigarette smoke,
black paint on your breast
and the underside of my arm,
when I hear excuse me, mad’am,
you’re not allowed.

i fought a war because i was bored

I wish I could have some wine! I want to get drunk,
not from beer, cheap alcohol burns your throat and
bloats your bladder. Today I slept too much so now I
cannot. The red flowers outside my windows are
annoying. They poke at the glass, trying to peer in
at me, damn nosy busy bodies. With my swords I will
cut you down, eternal enemies of worms!! ...Hmm...I
could just pull down the shades... But, no! These
wretched blazes of red! They will break through the
shades, and inside they will multiply! I
know their kind! A sword! A sword! My kingdom for a
sword! I know, I will burn them! Ha! A cigarette
then. A cigarette! A cigarette! My kingdom for a
cigarette! Ha! I just killed a mosquito. Take that!
Informant sent by evil flowering forces to spy on me. This
calls for immediate drastic action: my army of
mold, growing in my juice cup! Mobilize my
flotilla of kitchen sink bacillus! I'll build my
crumpled paper fort; send my armies flying on
stain-armored dishes! Take that mosquito! Take that
red flowers! In the end, I will win this war. Peace
in my house will reign again!

Tuesday, January 26, 2010

lảm nhảm ngày nghỉ học

(XIN THÔNG BÁO CÙNG CÁC BẠN KHÁCH HÀNG MUA SÁCH: SÁCH ĐÃ GỬI ĐI, CHỪNG NÀO VỀ ĐẾN VN THÌ KHÔNG BIẾT, hihi. RẤT CẢM ƠN TẤT CẢ; PHẦN ĐÔNG ĐÓNG GÓP NHIỀU HƠN GIÁ TIỀN MUA SÁCH, CÁC BẠN THẬT TỐT BỤNG VÀ ĐÁNG YÊU!)

vì tiểu bang Illinois chưa cung cấp tiền chi tiêu cho các trường đại học công cộng nên trường của mình buột phải cắt bớt giờ làm việc của giáo sư và công nhân. hôm nay các giáo sư phải nghỉ một ngày không lương, nên sinh viên cũng bị/được nghỉ theo. mình lợi dụng cơ hội, lôi laptop và sách vở ra quán cà phê, sẽ ngồi cho đến chiều. ở nhà không học được, nghe cha con chơi đùa với nhau cười rằng rặc mà không được chơi cùng buồn lắm.

hôm nay lại học thêm một từ: bổ nghĩa. chưa biết giải nghĩa của nó chính sát là gì, nhưng mơ hồ hiểu được. cũng như mơ hồ suy nghĩ về người viết. cái tật khó chừa, cứ thấy ai đẹp đẹp tí cũng muốn nhìn, muốn ngó, muốn lấy tay sờ mó cho hết tò mò. như ngày đầu tiên gặp những người khác trong lớp nursing, thấy sao có nhiều người đẹp dữ(vì lớp đông đàn bà nên chỉ thấy có đàn bà đẹp, còn 4 cậu con trai kia thì một quá già, một quá béo, và hai thì quá râu), làm những ngày đi học thêm tí phần phấn khởi. không phải ai cũng đẹp toàn diện, mà cũng chả quan trọng cái đẹp toàn diện. tôi chỉ để ý một vài nét đẹp trên người họ, như Maryanne, có giọng cười như bắp rang, làm tôi mê chết, cứ thích ngồi kế bên cô ấy kể chuyện vui. hoặc Caroline, người cao ốm, trên mặt nét nào cũng mỏng dánh, không có gì quyến rũ, chỉ khi cô kể chuyện, tay chân cô múa máy, cơ thể cô linh động, khi kể đến khúc cô phải làm thế nào để đở cho bệnh nhân khỏi té cô nhảy qua nhảy lại như đang đánh bóc, hoặc như khỉ, cả lớp phải cười rần. và Cindy. Cindy người ốm, mặt đẹp, rất biết chưng diện, một nét đẹp phổ biến và rất dễ dàng nhận dạng. tôi cũng thích những nét đẹp này, nhưng tôi lại không mê chết vì nó, như tôi mê chết vì một nụ cười hay sư linh động. nó làm tôi nhớ dai hơn.

cho nên tôi sẽ nhớ dai cái từ mới học này. vì nó sẽ luôn gắn liền với một khuôn mặt, có một thân hình cũng không tệ.

Wednesday, January 20, 2010

sights and sounds in a coffee shop

It's a new place. I've never been here before. I drove by on my way home and had to stop in, from the outside it looked spacious and warm, and people in there looked friendly. I found a table off to the side, not quite in a corner but at least not in at the center of everyone's vision field. i like being in the periphery, where you're there just enough and not too much. I listen to the music playing in the shop. It sounds familiar. I've heard it somewhere. Isn't this Louis Armstrong? Where have I heard this before? Where have I seen this before? These large windows that let you see through everything, this tilting rocking chair in the corner, this soft and bony androgynous face? did they just call her with a boy's name? even the albino coffee drinker looks up from his cup of coffee, the gypsie lady stares out from the dim corner with her charcoaled eyes and hair dyed black so often it's becoming plastic. 3103 is the address. this is a new meeting place for the misfits. a place where you can roll the odds and ends of your self into a ball and strangers can play with it like a cat. a soft, purring, skinny cat. man with a feminine touch.

look at her/him. you can see, he/she is married. she wears a thin wedding band on her finger. who is he married to? ah, another walks in. they greet. they smile warmly at each other. they sit. it is another woman/man. both are painfully beautiful. i'm sitting in a very conspicuous place pretending to be inconspicuous. i wonder, what are they talking about? are they listening to Lous Amrstrong scatting along and wondering where they'd heard this before. they can't be. they're talking. short phrases, accentuated by slight extensions of heads, small smiles, wide smiles, vocalized laughter. i had come to this coffee shop intending to study, but they have captured me, this neither man or woman pair. perhaps they're exlovers. perhaps they're friends who will soon be lovers. they are beautiful, their attention focused entirely on each other. there is a certain magnetism vortexing between them and it easily pulls me in as if i am inconsequential space matter disappearing forever into a black hole.

i could fall in love with one such as these. i could.

Tuesday, January 19, 2010

10 năm tình cũ

Hôm nay học xong tôi ra quán cà phê ngồi đợi một người tình cũ. Đã lâu lắm không ngồi quán cà phê. Đã lâu hơn thế nữa không gặp hắn. Nhìn hắn trẻ hơn trong hình, không thay đổi tí nào so với mười năm về trước. Bây giờ hắn đã có hai con, đã li dị, và đang chỉ huy một chiếc tàu của hải quân Mỹ chuyên tra tìm và gỡ mìn dưới lòng biển. Miệng hắn vẫn to, một con mắt lúc nào cũng như buồn ngủ hơn con mắt kia, răng vẫn trắng tinh, và đôi tay không thô thuộc đi tí nào. Hắn đã làm những gì mà trước kia chúng tôi vẫn thường nói sẽ làm--xâm mình, have a motorcyle (and ride it), skydive, tắm biển mùa đông, ra ngoài nước Mỹ. Hắn có thay đổi chút đỉnh. Hắn tự tin hơn, và sự tự tin khiến hắn trở nên hấp dẫn. Tóc hắn không còn nhiều như xưa, và cơ thể hắn không còn rắng chắc. Nhưng hắn rỏ ràng vẫn còn là hắn, vẫn còn yêu tôi, và vẫn sến.

Tôi không chịu được cái sến của hắn. Đang nói chuyện giữa chừng, hắn bảo tôi đưa tay ra, nắm lấy tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi hắn nói, "Xin lỗi em, đã làm cho em đau." Ý hắn đang nói đến cuộc chia tay của chúng tôi mười năm trước. Lúc đó tôi mười tám, hắn 21, chúng tôi học cùng trường, tôi vừa vào năm thứ nhất đại học, hắn năm thứ nhất cao học. Quen nhau được đâu sáu tháng thì hắn đòi chia tay. Lúc đó tôi khóc sướt mướt, chả phải vì tôi đau khổ thất tình mà chỉ vì tôi quen thói quen khóc thương những thứ mình bị mất. Con gái mười tám tuổi bị bạn trai bỏ, ai lại không khóc như mưa lũ, dù có yêu hay không. Lúc đó tôi có biết yêu là gì, chỉ biết là mình cũng có bạn trai như những người con gái khác, mà còn là người cao to, học giỏi, đẹp trai. Tôi nắm tay hắn đi trên đường phố với thái độ vừa tự hào vừa kêu ngạo. Phải nói hắn như là một cái huy chương to tướng tôi may mắn tóm được, nên khi hắn đòi bỏ đi tôi tất nhiên phải khóc sướt mướt. Tôi cũng mang dòng máu kịch tính không kém, nên chẳng những khóc tôi còn gọi hắn nhiều lần liên tục giữa đêm khuya lắc, cứ năm mười phút là gọi, tức tưởi, la hét, sục sùi. Mà phải nói, vì hắn cũng là đại sến nên hắn chấp nhận tất cả hành động cải lương kịch cỡm của tôi một cách từ tốn, như đó là thể hiện hẳn nhiên của tình yêu vậy. Cho nên khi nghe hắn thốt lên câu xin lỗi đã làm em đau sau mười năm hơn, khi cả hai đã có con và cuộc sống rất riêng biệt, tôi không ngạc nhiên tí nào.

Từ trước tới giờ, mỗi lần liên lạc với hắn, tôi luôn có cảm giác mình đang đóng kịch, đóng vai một người đàn bà ướt át, lãng mạng đến lãng xẹt. Mấy năm trước tôi quen một người bạn, một hôm chúng tôi rủ nhau đến thăm ngôi chùa nằm đâu trên một ngọn núi nho nhỏ ở California, ở đó cô bạn tôi gặp được người tình cũ, hắn là một thằng Mỹ trắng, có qua Việt Nam vài lần, rất thích đàn bà Việt Nam, rồi cô giới thiệu tôi với hắn ta, "This is Quân, my friend and fellow philosopher." Bạn tôi thốt ra câu giới thiệu đó một cách thật hồn nhiên, hồn nhiên đến làm tôi giật mình, không biết cô này có thật tin mình là triết gia không. Cái người tình cũ kia gật gù, ờ, chào cô. Tôi ngượng cười, "yeah, penny philospher, nice to meet you." Trên chuyến đi xuống núi tôi phát hiện là cô bạn tôi thật sự nghiêm túc với vai trò triết gia cô đặt cho mình. Nghê ngớm. Tôi luôn sợ những gì quá sức nghiêm túc, nên sau lần lên núi đó tình bạn chúng tôi thôi tiến triển. Sau đó thì không còn liên lạc.

Cái người tình cũ này của tôi cũng vậy. Cũng rất nghiêm trọng đến tức cười. Nhưng tôi vẫn tiếp tục liên lạc, vẫn đóng cái vai trò trầm tư sến con hến ấy, dù mỗi lần tôi đọc thư hắn là tôi vừa thầm cười nhạo vừa ớn tóc rái. Như vậy thật ác độc. Tôi biết điều đó. Tôi không nên làm vậy. Tôi nên bỏ cái thái độ ấy đi, hoặc thôi liên lạc với hắn, nhưng tôi không làm cái việc nên làm. Tôi vẫn liên lạc với hắn vì ở trên đời, chỉ có tình yêu của hắn là cho riêng tôi. It's mine, all mine, completely mine. Chồng tôi yêu tôi chứ, tôi chắc là anh ta yêu tôi, nhưng tình yêu ấy nó được kết tụ và hình thành chung với các con. Anh ta không thể nghĩ đến tôi mà không nghĩ đến con. Yêu tôi có nghĩa là yêu con, và yêu con là yêu tôi. Cái đó đối với tôi không sao cả, tôi chấp nhận điều ấy vì tôi cũng yêu anh ta như vậy. Nếu không có con, tôi đã không sống chung với anh ta. Tôi cũng yêu các con, nhưng ở đâu đó trong thâm tâm tôi vẫn muốn một sự tồn tại nào đó của riêng biệt bản thân tôi, không chồng không con, nơi mà sự hiện hữu và giá trị của tôi không phải là một liên hệ với cả thể nào khác.

Tất nhiên là tình yêu của hắn đối với tôi cũng lằng nhằn đầy các mối liên hệ. Hắn yêu tôi vì tôi từ một thế giới khác, tôi là mùi vị lạ, là các món ăn mà mẹ hắn không nấu được, là một ngoại ngữ, là cuộc phiêu lưu vào vùng nhiệt đới. Có lẽ vì vậy mà đôi lúc tôi phát hiện mình rất ngượng với hắn, như lúc hắn khoe với tôi hắn có thể cầm đủa sành điệu, hay cúi xuống ôm tôi với lời chào, "Sin zhao em." Hắn càng tự nhiên tôi lại càng xấu hổ. Có lẽ vì vậy mà khi đóng xong vai bị người yêu bỏ, tôi thở phào nhẹ nhỏm rồi lao mình vào tham gia các hội sinh viên Việt Nam và Á Châu, trong đó tìm ra một người tình mới, hắn biết nói tiếng Việt từ lúc mẹ sinh, khỏi cần phải ngọng nghệu phát âm từng chử, hắn mắt hí cũng như tôi, da ngâm cũng như tôi, chúng tôi đi bên nhau ngoài đường không ai nhìn ngó với cặp mắt tò mò. Và cái dễ chịu nhất là hắn không thấy tôi có gì lạ lẫm.

Nhưng nếu biết cái tình yêu tưởng riêng biệt này cũng nhiều hệ lụy như vậy tại sao tôi vẫn để cho nó tồn tại? Because I take what I can get. Because even though I make fun of his emails, they are still written for me. Because at the source of these words soaked in cheesey sentiments is somebody, a body, who waits for me to reply. And I reply. With words equally cheesy and corny. I don't lead him on to false emotions, but I dont stop him from feeling his. Và vì với hắn, tôi có thể tưởng tượng một quan hệ không ràng buộc, thí dụ như tôi có thể hút thuốc khi tôi muốn, không bị ai càm ràm rằng hút thuốc hại cho sức khỏe và là gương xấu cho con (cho dù đó là sự thật và tôi đồng ý, nhưng tôi cần có cái tự do có thể hút thuốc nếu tôi muốn). Hoặc khi nói đến những cuốn sách nằm lăn lóc của tôi chẳng hạng, hắn sẽ hiểu, hoặc chấp nhận và tôn trọng, tại sao tôi vẫn phải khư khư giữ chúng, tại sao tôi xem chúng như một phần con người tôi. Và có lẽ, tôi cũng cần có hắn để có điều gì khác lạ trong những mối quen hệ đời thường của tôi.

Chiều nay khi uống hết ly cà phê, chúng tôi đứng dậy ra về. Lâu lắm rồi tôi không hút thuốc, bổng dưng thèm một điếu thuốc. Đúng hơn là thèm được đứng trước cửa quán hút thuốc, một mình nhìn xe qua lại. Hắn kéo ghế cho tôi, thấy tôi mang ba lô nặng hắn đở ba lô mang dùm.

Tôi lẩm bẩm, "Just like old times huh."

Hắn nói, "Some things don't change."

"Yeah, you're still taller than me."

Monday, January 18, 2010

16 books sold; song for the dead

Đến hôm nay đã bán được 16 cuốn sách. Có sách đã gửi, có sách chưa. Nửa về VN, nửa ở lại Mỹ. Đang tiến hành dụ dỗ người bạn trai cũ mua một cuốn, có thể sẽ được hai. hì hì. Cuối tuần sẽ có người đến nhà mua sách tranh cho trẻ em. Khi bán được 20 cuốn, đạt được 100 đô chẳng, sẽ thôi la ó rao hàng. Thật cám ơn các bạn gần xa ủng hộ kỳ bán sách quyên tiền này.

Post lên đây một bài thơ của Christina Rossetti thay cho lời cầu nguyện:

SONG

When I am dead, my dearest,
Sing no sad song for me;
Plant thou no roses at my head,
Nor shady cypress tree:
Be the green grass above me
with showers and dewdrops wet;
And if thou wilt, remember,
And if thou wilt, forget.

I shall not see the shadows,
I shall not feel the rain;
I shall not hear the nightingale
Sing on, as if in pain:
And dreaming through the twilight
That doth not rise nor set,
Haply I may remember,
And haply may forget.

Saturday, January 16, 2010

13 books sold!

Thank you to everyone who's responded. So far 5 people have bought 13 books. I would like to sell 20 books, to make the donation an even $100. So, from the list of books below, please buy 7! :) or one, that's very good too. :)

As of today, these are the books available (I've added some more titles for you to choose from):

Octavio Paz (selected poems)

View with a grain of sand (poems), Wislawa Szymborska

The man without qualities (vol I), Robert Musil

Grapes of Wrath, John Steinbeck

The autograph man, Zadie Smith

Mood Palace, Paul Auster

Empire, by Gore Vidal

Charlie Chan is Dead, an anthology of contemporary Asian American fiction, ed Jessica Hagedorn

Of Grammatology, Jacques Derrida