Tuesday, August 30, 2011

Đêm của tôi

Đêm của tôi phà
khói thuốc lá lên
sự yên tịnh bị đập phá 
của tiếng phong linh bằng đá, lanh canh đẻ
những con chử đen thui nối nhau ìn ịch chạy
cho kịp đến trạm ga cuối 
chỉ còn tôi
con chó ngồi trước cửa
và gió miêng mang thổi
vô nghĩa
là tôi nuốt sự cô đơn
câm
không
thành tiếng nó mở miệng nuốt lại tôi
rạch da thịt làm bản đồ
ghi lại hành trình yêu  thương và
chối bỏ 
quá khứ dài.

Wednesday, August 10, 2011

Saturday, August 6, 2011

gracias a la vida

Có lẽ tôi là người đa nghi.  Hay có lẽ, tôi đã nhập tâm sự đa nghi của má tôi.  Lâu ngày tôi đã không còn phân biệt được đâu là đa nghi, đâu là trực giác.  Tôi đang đa nghi, hay tôi đang linh tính và cảnh giác trước sự dã dối?

Thật sự rất khó phân biệt.  Tôi thiếu sự minh mẫn để làm điều này.

Dạo này tôi thường cảm thấy mình thiếu minh mẫn.  Sự thật là tôi cảm thấy mình ngu dốt.  Tôi đã uống đủ để ngà ngà say.  Đủ ngà ngà say để nhận biết rõ trong tim tôi không có tình yêu.  Chỉ có đa nghi cộng nhút nhát và thói quen.

Ngay lúc này, trong tôi không có cảm nghĩ gì tươi đẹp về cuộc đời.  Tim tôi không có tình yêu.  Nhưng tôi vẫn thích ngồi trong bóng tối để nghe Mercedes Sosa hát tạ ơn đời, nhất là tạ ơn đời vì "trong đám đông có người tôi yêu."  Ừ, thì cứ quyết định như thế.  Cứ quyết định rằng cho dù tôi có phải sống suốt đời với trái tim không có tình yêu này, cho dù tôi có phải là một trong vô số người đàn bà đang sống với trái tim không có tình yêu, thì tôi cũng vẫn tạ ơn đời, vì trong đám đông, vẫn có những người yêu nhau.

Hôm nay tôi tìm nhưng không thấy,
tình yêu đi mất từ lúc nào?
Chỉ có nỗi buồn già như cây cổ thụ.
Rễ cổ thụ quấn xuống chân
lá cổ thụ chọc thành tóc.
Nó lợi dụng tính đàn bà tôi phóng đại,
mọc một cây cổ thụ lớn dại.

Friday, August 5, 2011

Wednesday, July 27, 2011

Sunday, July 24, 2011

Sunday, July 17, 2011

pre-test angst

ngày mai thi. hôm nay quyết định không ôn bài nữa.

because it's hot like a mother fucker.

mà hôm nay nóng.  nóng đến không thèm đi bộ ngoài trời, dù là dọc bờ hồ, dù đó là việc thích thích nhất trên đời, trừ việc ngồi lì ở quán cà phê.

còn đang nợ hai người hai bức thư.  một là để thông báo tình hình sức khỏe.  hắn cứ hỏi tôi ra sao, ra sao, chuyện gì.  còn lại là để thông báo rằng đã hết thời kỳ chờ chết.  thật ra là qua cũng lâu rồi, nhưng vẫn chưa viết thư thông báo vì không tự tin lắm về mức độ quan tâm.

tâm lý của một kẻ muôn đời thiếu tự tin là thế.  bước đầu sẽ rất hào hứng, sẽ phiên dịch lời nói và cử chỉ của người khác một cách quá độ, sau đó sẽ thu hồi lại suy nghĩ của mình, rồi lầm lì không phản ứng gì cả để tránh tình trạng hiểu lầm thêm.  sau nữa sẽ là tự hủy. tôi đã mất bao nhiêu người bạn cũng vì thế.

cũng là lý do tôi thích ngồi giửa một đám người hơn là ngồi nói chuyện riêng với một người, trừ khi là tôi và người đó đã quen nhau từ lâu, đã hiểu và chấp nhận những giây phút im lặng với đối phương. 

cũng là lý do tôi thích dùng phương tiện email để liên lạc. nó chuyên chở được sự cấp bách của tình cảm và tâm trạng.  nhưng điều này cũng là điều tôi lo ngại nhất, vì đã gửi email đi rồi thì không thu hồi được, phá hoại nhiều cơ hội yêu đương mà vẫn không chừa.

hời. nếu phải liệt kê ra hết những điều ngu xuẩn, nhăn nhố, chưa tín bồng bột, mà mình đã làm thì sẽ phải ngồi đây mấy tháng trời.

thôi thì tha thứ cho bản thân.  dễ chịu với nó để nó còn dễ chịu với mình.  nghe nhạc cho thư giản tinh thần.

drinking wine

it's 3am and i am
watching a movie
about a lonely old man who found love
too late.  i notice that my throat is parched
dry.  i am flooded with the desire to fall in
love, like him.  i get up to pour myself a drink.
the wine is crisp and bright and smells
good.  it tastes like the days i want to spend with you.
i pour myself another glass, i pretend
that i am pouring liquid love
and drink it like i drink you.

Friday, July 15, 2011

hogweed


common hogweed.  it's beautiful in real life and in other people's paintings.

Thursday, July 14, 2011

nỗi đau sẽ được gọi tên

tôi quen bạn qua những mùi hương
và dấu hiệu xâm tình yêu lên người,
khi nỗi đau còn chưa biết nói.
bạn đưa tôi vào quán một buổi chiều đen
chật nứt tiếng ồn
của những kẻ thích cười, tiếng ồn vở đầu
hả dạ, tôi chợt thấy tim mình  như cái trống cơm,
đang cần ai đó đánh vào cho rách mặt,
lúc đó nỗi đau sẽ được gọi tên.