Wednesday, August 11, 2010

Những cái thác chết người

(với phần chỉnh sửa chính tả của chị.  cảm ơn chị yêu rấu :))

Tôi đang đi nghỉ mát. Nói là nghỉ mát chứ tôi thấy có mát mẻ gì đâu, thời tiết ở cái thành phố nghỉ mát này vẫn oi bức như thành phố của tôi. chỉ có sự mát dịu từ những cái thác khổng lồ đổ nước xuống ngùn ngụt, hơn một trăm sáu mươi mấy gallon một giây, đủ sức mạnh để táng nát một thể xát xác của kẻ nào rủi ro hoặc liều mạng quăng mình xuống dưới đấy. có kẻ đã làm như thế. nhiều kẻ nữa là khác.

1901: một người đàn bà chui vào một cái thùng gỗ rồi lao xuống thác có tên là thác Móng Ngựa. 1911 một người đàn ông chui vào một cái thùng thép, cũng thoát chết nhưng mấy năm sau lại chết vì lỡ trượt chân lên vỏ cam lúc đang đi trên đường. 1920 một người đàn ông đóng vào bên trong cái thùng gỗ của mình một cái đe để dằn cho nó vững rồi để được an toàn hơn,cột tay mình vào cái đe đó. Sau khi hắn đã lao mình trong thùng gỗ với cái đe đó xuống thác nước, người ta chỉ tìm được bàn tay phải của hắn còn cột vào cái đe. 1928 một người đàn ông chiến thắng tử thần gác thác bằng một trái banh nhựa to đùng. 1995 một người đàn ông cũng lao mình và chiếc jet ski xuống thác Móng Ngựa để khuyến khích người ta hiểu biết hơn về vấn nạn của người vô gia cư, nhưng khi đã lao xuống mới phát hiện dù của hắn bị kẹt, không mở ra được. Lần thách thức gần đây nhất là năm 2003, khi một người đàn ông cùng người bạn toan tín tính rằng hắn sẽ nhảy xuống thác hơn 53 mét cao ấy không dùng đến bất kỳ đồ vật gì ngoài bộ đồ hắn mặt  mặc trên người và bạn hắn sẽ quay phim để có chứng cớ cho sự tín tính toán của hắn. và hắn thành công, nhảy xuống thác Mộng Ngựa mà không bị một dấu vết gì, chỉ điều trước khi nhảy xuống thác hai người đã vào bar uống ngần ngần say nên người bạn trong lúc say đã không mở được cái máy quay nên không quay lại được cái gì cả. cho nên rốt cuộc hắn chỉ có cái phiếu phạt hai ngàng ba trăm đô và giấy cấm không cho hắn vào Canada để làm bằng chứng là hắn đã đơn thân (không mã) chiến thắng thác Móng Ngựa.

còn tôi? tôi nhìn nó thì thèm thuồn thuồng lắm. nhất là vào buổi trưa nắng nóng, tôi chỉ muốn lao mình xuống dòng nước đang rầm rồ đổ dưới kia. tôi nghĩ, một khi đã biết mình đang trên đường đến với cái chết đích thực thì người ta còn sợ gì? đến lúc đập đầu vào đá hay xác tán táng vào thành thác thì đã còn biết gì là đau? đến một lúc nào đó, cái chết chỉ là cuộc khởi hành cho một chuyến đi mới.

chuyến đi này của tôi, nó cũng ít nhiều mang cho tôi những cái mới. một khoái cảm mới, chẳng hạng, khi tôi đứng nhìn thác đổ. và một khuôn mặt mới. ngay trong cái hotel này. sáng hôm nay, khi tôi xuống lobby để đi ăn sáng, tôi thấy hắn ngồi một mình ở giữa phòng bar. tôi nghĩ hắn là gốc người Nhật, vì nhìn hắn giống Haruki Murakami, những tấm hình tôi thấy in ở phía sau các cuốn sách và trên mạng, chỉ có điều mặt hắn tròn hơn. hắn có mái tóc quoăn. tôi thích tóc quoăn. và một nụ cười thật dễ thân thiện. nụ cười đó có thể khiến tôi mềm lòng ở bất cứ thời điểm nào.

tôi không làm khác hơn được. tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, có một sự hấp dẫn thật tự nhiên. tôi mĩm mỉm cười chào hắn, hắn cũng vậy. chỉ có thế. tôi đi ăn sáng, đi dạo thác nước, ngắm trời ngắm mây, quên bẳng bẵng hắn. đến khi tôi về lại khách sạn, lại thấy hắn đứng trước cửa, hút thuốt, và tôi lại được một rung động nhỏ, như gió đã khẻ lây nhẹ vạc váy tôi như ai đang dùng thước khẽ lên đùi tôi. chúng tôi lại cười chào nhau, và cùng nhau vào thang máy để về phòng. tôi ở phòng 407. hắn bấm thang máy lên lầu 5, hắn ở phòng 506. tôi đoán là 506, đơn giản vì lí do tôi ở 407. thang máy đi từ lầu 1 đến lầu 4 không hơn 5 giây, đủ để tôi ngửi được mùi thuốt thuốc lá còn phủ trên người hắn. cái áo sơ mi trắng tinh và cái quần tây sậm. tóc hắn dợn như sông lúc nước đầy. tôi thích quá. tôi muốn đưa tay vò chà cái mái tóc của hắn, bơi xới nó tung tóe lên như nước đổ xuống đáy thác Móng Ngựa, để tôi lao mình trần trụi xuống đó. tôi sẽ hợp rừng của tôi với thác tóc của hắn. sẽ vui nhộn biết chừng nào.

nhưng thang máy ngừng nhanh quá, không kịp cho tôi nhấc tay lên đầu hắn. tôi vừa tức tối vừa tiếc nuối bước ra khỏi thanh máy. nhưng trước khi đi, tôi đã dùng hết khả năng của mình để chào tạm biệt bằng một nụ cười chứa đựng nhiều hứa hẹn và tiết lộ nhất mà tôi có thể. như vậy cũng tạm được. về đến phòng không lâu, tôi mang sách ra ngồi trên ghế sofa đặt ở khu vực cạnh thang máy để đọc, vừa đọc vừa đợi thang máy ngừng lại ở lầu 4 nơi tôi đang ngồi. tôi đợi hắn ở đó. có chứ, tôi có nhớ rằng hắn ở lầu trên tôi, và không có lí do gì để hắn xuống lầu 4 trừ khi hắn có bạn ở lầu 4. nhưng tôi vẫn đợi, không phải để gặp hắn, tuy tôi vẫn hy vọng sẽ được gặp lại hắn, cũng không phải vì tôi muốn ngồi ở lầu 4, nhưng tôi đợi hắn ở đó chỉ vì tôi ngồi đợi hắn ở đó. đơn giản vậy thôi.

và tất nhiên là hắn không có xuống lầu 4. nhưng tôi cũng đã gặp lại hắn, và rốt cuộc, tôi cũng được lao mình xuống đáy thác chính tay tôi tung bới.

5 comments:

  1. quoăn vài cái thiệt là đã. quoăn thêm vài cái nữa vẫn còn đã. thêm vài cái nữa thì được cái mệt miệng. nhưng mà đã.

    ReplyDelete
  2. "hút thuốt, và tôi lại được một rung động nhỏ như gió đã khẻ lây nhẹ vạc váy tôi" ha ha, câu này mà sửa lại chính tả là mất hay ngay hì hì, bạn qt thật là dễ thương :))Thiệt tình là những cái thác (này) chết người! :))

    ReplyDelete
  3. nghỉ mát hay nghỉ "hot"?:)

    ReplyDelete
  4. Càfê: thích quoăn thì quoăn tiếp đi, quoăn mệt thì nghỉ mệt tí rồi quoăn tiếp. :)

    chị So: heheh, không ngờ cái dốt của em cũng được chút việt ha. để em thử sữa lại nhé.

    anh GM: không, mát thật mà, mát lắm lắm. :)

    ReplyDelete
  5. Như đã thống nhất về sự hoang đàng của những ngón tay, em không cần "chĩnh sữa" gì sất

    ReplyDelete