These past few nights have been nights of movements that were not circular. This was odd, you'd admit. Because you've been chasing your shadow in circles, around and around you've chased after yourself in your head for so long, you thought the indentations your feet made on the ground would be your grave, you would be buried standing up while still chasing your shadow in a circle. Or so you feared. But these past few nights, you found yourself making movements that undulate. You found yourself feeling moved, maybe from shear desperation, but this feeling of being moved, it started with what you think was a memory. A missing, perhaps. Like when you miss something, or some body, and you couldn't let it go. It kept clawing at you, left a hole in your throat. You spoke, but the voice was not yours; it came from a machine. Everything was distorted. Your reality was synthesized. Discordantly. It didn't fit. Not quite right. It was as if there was a tear between time and space, and this room that you were sitting in, this bed, even this body, none of it could have been real, none of it felt real. There was another existence, another reality residing somewhere, something that resembled your memory, the one that you couldn't quite remember. So you became angry. You felt like smashing things, or yelling, screaming, throwing things at the wall and seeing them shatter. Because you were sure this memory that you could not remember, it was stolen from you. Somebody must have stolen it. Took it from you violently. Maybe they took it when you were sleeping, when you were young and didn't know better. Maybe it was when they lied and said we were playing family, and to play family you must play mom and dad and do mom and dad things to each other. Maybe it was when they said family doesn't tell on each other. Maybe it was even earlier than that. Maybe it went way back to the moment when you were forced out of your mother's womb because they said you were a breech, that you posed an imminent threat to your mother's life so they forced you to come out, pushed your body back and forth until they found your feet and pulled you out. So you came out premature and screaming, screaming screaming because you weren't ready, you weren't prepared to leave that place where you were safe and full. But you had to come out anyway, and it made you angry, so angry you kicked and screamed but nobody understood. You weren't sure which one of these were the moment of that lost memory. But all of this, all of this maybe, it didn't figure until much later. At first, you were just mad. Pissed. You didn't know why, you just knew you wanted to punch somebody's face. You wanted to see blood. You wanted to destroy. And then you thought, this anger, it was just desire. Like when a person is an addict and she's in need of a fix. Her whole body screams for it. She's not real, her body is not hers, she is not herself, she is nowhere, unless she has that fix. All she is, is just need. Screaming, dark, destructible need. She can kill for it. This body, whoever wants it can have it, if they can silent the need. It is not hers anyway, this body.
This was why you drink. You drink to fill the need. Except it didn't. It just appeased the need so you forget that you have become its slave. You poor bitch. Poor wasted bitch.
The good news was, at least you could still dance. It was amazing, when you dance. It was as if in the turning and contorting, your body became yours again, and for as long as you remained dancing, you and it belonged together as you needed it to be, and you loved it as much as it loved you. Soon you began to sweat, you were so happy you could cry. As you moved your tired limbs and sagging breasts to the music --what kind of music you didn't even know, didn't even care-- you began to cry, tears rolled down and mixed with your sweat, and you loved them, these tears-rolled-sweat, because they came from your body, precious body that was for this moment entirely yours. You couldn't, didn't want to, lose any of your self, so you raised your arms to your face and licked the sweaty beads swelling on your skin, so you bent down to suck back into your self the tears that have rolled down your chest.
The funny thing, perhaps less funny and more saving grace for you, was that when you dance and lick yourself like that, some people pay attention. You know he did. He whose name you did not know, had never spoken to, but who seemed to always be there when you dance, always within your point of view. You didn't talk, didn't attempt to speak to each other. You made eye contact, and for you, maybe for him too, that was usually enough, being seen by somebody was usually enough to confirm your existence. But tonight, it was not. Tonight, when you looked up and saw him, saw his eyes on you, you decided you wanted more. You needed more. Like waves in a storm, your body crashed its way towards him. You stood in front of him, very close, so close you thought you were suffocating, which meant you've done right. You breathed out a sigh of relief. He didn't speak, neither did you. It was so dark in the room you could hardly see his eyes. But you could see the sheen from his pants. You reached your hand out to touch it, you realized you were touching his thigh. You could feel his body vibrate beneath your fingertips. Maybe your movements have moved him, or maybe his body had always vibrated like that. It didn't matter anyway where it came from, that vibration. It belonged to you now. You stood your body close to his, put your face against his, not because you wanted him but because deep down, you secretly wanted to die. In your mind what you really wanted to do was crash your body into his, this body that won't be yours for long, that would cease to be yours when the alcohol wears off, you wanted to run it straight into this other body that was quivering and waiting for you, and you imagined death to be like a collision of comets, an event that would lead to the scattering of your self in a thousand directions forever. Forever.
You smelled beer and cigarettes on his breath. And lust--it smelled sweet. It smelled like need. You smelled it on yourself too, and that made you smile. Maybe I will die tonight, you thought. You walked out with him, and secretly hoped that tonight would be the night you become comets.
Friday, December 10, 2010
Monday, December 6, 2010
the varices of desire
version I:
i see desire
bright and burning in your eyes
i see it inflamed and quivering
on your thighs i want to shove it
between my lips
lest it be stolen
or expires,
that desire.
version II:
i see
desire bright and burning
in your eyes i see it in flames
and quivering on your thighs
i want
to shove it
between my lips lest it be
stolen or expires,
that desire.
i see desire
bright and burning in your eyes
i see it inflamed and quivering
on your thighs i want to shove it
between my lips
lest it be stolen
or expires,
that desire.
version II:
i see
desire bright and burning
in your eyes i see it in flames
and quivering on your thighs
i want
to shove it
between my lips lest it be
stolen or expires,
that desire.
Wednesday, December 1, 2010
Seraphine de Senlis (1864-1942)
turn of the century French "naive," or "visionary" artist. she never went to school. she was slightly psychotic. she died in a psychiatric asylum.
there is a movie, starring Yolande Moreau, about Seraphine de Senlis. exquisite.
pictures below are taken from this website.
there is a movie, starring Yolande Moreau, about Seraphine de Senlis. exquisite.
pictures below are taken from this website.
Thursday, November 25, 2010
Sunday, November 21, 2010
Sunday, November 14, 2010
a prayer
She stood in front of her father's grave. Evening was falling. Shadows in the cemetery darken. The night wind began to gather from somwhere near. Everywhere was silence except for the tired movements inside the tomb. She heard them, but could not hear them, so she prayed. The bundle of incense was more than half burned; its ashes fell to the ground when they became too heavy to bear upon themselves. She melancholy thought, her prayers must not have made her father happy.
The urn that contained her father's ashes was too small for his body. He wished he could fly away. When he was alive, he had believed in wandering souls, ghosts without homes. He thought that being a ghost without a home was better than imprisonment in this suffocating urn. The only consolation were the incense sticks she lit for him, even if he knew it was an ironic misrecognition. He wasn't sure why he had been given the status of a hero, when in fact he had been a deserter. The dear girl, she came to see him every week. He truly wanted to help her, but the things that she prayed for were beyond his abilities, even in his unearthly state.
Leaving the cemetery, she got on the Hug-bike, returning to the city. The driver of the bike was familiar with her cemetery visits. He drove her to a coffee shop and waited outside. She chose a corner, lit her cigarette. "I know I will die early," she thought. "Yet you don't value your time with me. You always see me as a burden. What do I have to live for when my sacrifices have no meaning to you? I will destroy myself and I will destroy you. There will be no peace if I am not at peace."
In the background of her thoughts, the Beatles played. They were reminiscing. The shop owner said, "We just found a track belonging to Lennon, the best, do you want to hear it?" "Yes," she said. "You seem sad, why are you sad?" he asked her. "It's my home," she said. "You are young," he said. "Don't you know there is a whole generation living through sadness?" "They have passed," he said. "I am left behind." "My dear, it is that you have not arrived. Do not try to see what should be left unseen." She is silent. She thought, "Why is he talking to me when he should shut up?" He sensed this thought, so letting out a small disappointed sigh at her stubbornness, at himself for this failed attempt to ply her out of the black vortex that she has hurled herself into, he stood up and walked back to his place behind the counter. He sat and stared at her. The Beatles continued playing.
In a while, she stood up and walked out of the coffee shop. The Hug-bike driver was outside waiting. "Where do you want to go now?" he asked. "Take me to a temple. Any temple."
The bike accelerated. The city fused with lights and people in motion. He brought her to a rundown temple in the middle of their urban jungle. Built from wood that had survived over a hundred years of hungry moth, it sat cornered between two steely high rises, worn and fading from decades of fighting to stand firm amid the chaos.
"I would like a prayer ceremony for my father's salvation," she told the monk. The monk, who did not seem to have an age, closed his eyes. "The living also needs salvation," he said. "To do what, teacher?" she asked him.
"To unchain what needs to be unchained."
"What do I have to unchain?"
She thought, "No one can unchain me. I am chained to myself, respected teacher. No one can undo my restlessness. I drive myself to madness from despair, from loss of self, from uncertainty. Life buries me. I also bury me. I stagger from loss even if I don't know what I've lost. I crumble under it."
The monk looked at her with his slow, tired eyes. "What is your chain, daughter?
"Nothing, teacher." she said.
"Nothing, or everything, it is all misled desire. When you look into the mirror, look past your self, and wait."
"Will you come to conduct the ceremony for my father?"
"Namo-Amitabha, I will come."
The urn that contained her father's ashes was too small for his body. He wished he could fly away. When he was alive, he had believed in wandering souls, ghosts without homes. He thought that being a ghost without a home was better than imprisonment in this suffocating urn. The only consolation were the incense sticks she lit for him, even if he knew it was an ironic misrecognition. He wasn't sure why he had been given the status of a hero, when in fact he had been a deserter. The dear girl, she came to see him every week. He truly wanted to help her, but the things that she prayed for were beyond his abilities, even in his unearthly state.
Leaving the cemetery, she got on the Hug-bike, returning to the city. The driver of the bike was familiar with her cemetery visits. He drove her to a coffee shop and waited outside. She chose a corner, lit her cigarette. "I know I will die early," she thought. "Yet you don't value your time with me. You always see me as a burden. What do I have to live for when my sacrifices have no meaning to you? I will destroy myself and I will destroy you. There will be no peace if I am not at peace."
In the background of her thoughts, the Beatles played. They were reminiscing. The shop owner said, "We just found a track belonging to Lennon, the best, do you want to hear it?" "Yes," she said. "You seem sad, why are you sad?" he asked her. "It's my home," she said. "You are young," he said. "Don't you know there is a whole generation living through sadness?" "They have passed," he said. "I am left behind." "My dear, it is that you have not arrived. Do not try to see what should be left unseen." She is silent. She thought, "Why is he talking to me when he should shut up?" He sensed this thought, so letting out a small disappointed sigh at her stubbornness, at himself for this failed attempt to ply her out of the black vortex that she has hurled herself into, he stood up and walked back to his place behind the counter. He sat and stared at her. The Beatles continued playing.
In a while, she stood up and walked out of the coffee shop. The Hug-bike driver was outside waiting. "Where do you want to go now?" he asked. "Take me to a temple. Any temple."
The bike accelerated. The city fused with lights and people in motion. He brought her to a rundown temple in the middle of their urban jungle. Built from wood that had survived over a hundred years of hungry moth, it sat cornered between two steely high rises, worn and fading from decades of fighting to stand firm amid the chaos.
"I would like a prayer ceremony for my father's salvation," she told the monk. The monk, who did not seem to have an age, closed his eyes. "The living also needs salvation," he said. "To do what, teacher?" she asked him.
"To unchain what needs to be unchained."
"What do I have to unchain?"
She thought, "No one can unchain me. I am chained to myself, respected teacher. No one can undo my restlessness. I drive myself to madness from despair, from loss of self, from uncertainty. Life buries me. I also bury me. I stagger from loss even if I don't know what I've lost. I crumble under it."
The monk looked at her with his slow, tired eyes. "What is your chain, daughter?
"Nothing, teacher." she said.
"Nothing, or everything, it is all misled desire. When you look into the mirror, look past your self, and wait."
"Will you come to conduct the ceremony for my father?"
"Namo-Amitabha, I will come."
Saturday, November 13, 2010
Friday, November 5, 2010
cách để chịu đựng
hôm qua viết trong trầm cảm, thì hôm nay viết về sự trầm cảm và cách để chịu đựng cho qua hết cơn. thật sự là chịu đựng, vì tôi không có sức chống chọi với nó, chỉ có thể ngồi bệch xuống đất ôm đầu, làm điều gì đó để bớt cảm giác dần chìm trong tuyệt vọng và cô đơn (cho dù tôi là người có rất nhiều hy vọng và tình yêu, khi cơn trầm cảm đến nó vẫn mang tới cảm giác cô độc mòn mỏi nhất, cái cảm giác có khả năng gây cảm hứng và cũng có thể dẫn người ta đến sự tự diệt.)
ngày xưa tôi không có khả năng này. trãi qua nhiều năm, vài lần xuýt chết, và sự đương đầu với điên rồ, tôi mới dần học cách chịu đựng để khỏi phải đi đến tử vong. they call it coping. coping mechanism (tôi tạm dịch là cơ chế để chịu đựng). cách thứ nhất là viết. tôi viết nhảm, viết dài dòng, viết khùng viết điên, viết rồi xóa rồi viết lại y như cũ, nhưng không sao, chỉ cần tôi viết, mỗi con chữ ra được trên mặt giấy, trên bàn phím, trên màng hình máy tính, là chút sức lực đang ép đầu tôi được nhả bớt. việc viết cũng có cái tríck. nghĩa là tôi không thể suy nghĩ gì khác ngoài những con chữ. và chính chúng cũng không có ý nghĩa gì ngoài sự hiện hữu của chúng. có thêm thì là tốc độ, cái đó có ý nghĩa, vì chính tốc độ nhanh hay chậm ấy sẽ cho tôi về với sự câng bằng. chữ to, chữ nhỏ, chử đẹp hay xấu, không cần biết. chỉ cần có chữ, nó sẽ cứu được tôi.
cách thứ hai là refocus. refocus vào chính thể xác của tôi, vì khi tôi chú tâm vào nó, chú tâm hết mình vào nó, tôi không còn bị đầu óc quấy nhiễu, hành hạ. tôi quan sát cái thể xác của mình, xem cách nó thở như thế nào, nhanh hay chậm, tôi đếm từng hơi thở, lắng nghe tiếng không khí thở ra hít vào. tôi tưởng tượng khi mình hít vào, các cặp nguyên tử oxy bị lùa vào mũi tôi như cá voi lùa đàn cá mồi ngoài biễn vào miệng. rồi thì những cặp nguyên tử oxy đó trôi vào buồng phổi tôi, hoà vào hồng cầu trong máu, từ đó theo máu chuyễn đi khắp nơi. tôi tưởng tượng tôi là một nguyên tử oxy, và tôi cùng một nguyên tử khác, chúng tôi là một cặp, chúng tôi theo nhiều cặp khác, theo vào cơ thể này và trong cuộc hành trình ấy, chúng tôi sẽ đi ngang qua tim, xuyên qua các tâm thất, rồi chia tay, rồi hội nhập, rồi trở ra lại với không gian trống. cứ lưu chuyễn mãi như thế, tiếp tục lưu chuyễn mãi như thế. nếu có thể chú tâm vào hành trình này, và quan sát con tim đang đập, như tôi đang cứu sống con tim bằng chính bàn tay mình, bóp thật mạnh để khích động nó tỉnh cơn mê.
cách khác nữa là đi. không cần biết đi đâu, chỉ cần thể xác chuyễn động.
hoặc ngồi. ngồi bất động. ngồi nhìn. không suy nghĩ gì cả. chỉ ngồi nhìn. nhìn người qua lại. nhìn người ta ngồi. nhìn con ruồi bay trước mặt. nhìn khói bốc hùn hụt. nhìn và không suy nghĩ bất kì điều gì.
cách nữa, là làm tình. ngày xưa, là những người tình qua đêm, nên cách này lúc nào cũng thực dụng. bây giờ, nhiều lúc chính người tôi có thể làm tình cùng là người tôi đang kinh tởm và muốn trốn bỏ, nên cách này, bây giờ, không phải lúc nào cũng dùng được.
cách nào cũng được, miễn sao an toàn trãi qua cơn điên. qua được một ngày là thêm một ngày tôi vẫn còn tồn tại.
ngày xưa tôi không có khả năng này. trãi qua nhiều năm, vài lần xuýt chết, và sự đương đầu với điên rồ, tôi mới dần học cách chịu đựng để khỏi phải đi đến tử vong. they call it coping. coping mechanism (tôi tạm dịch là cơ chế để chịu đựng). cách thứ nhất là viết. tôi viết nhảm, viết dài dòng, viết khùng viết điên, viết rồi xóa rồi viết lại y như cũ, nhưng không sao, chỉ cần tôi viết, mỗi con chữ ra được trên mặt giấy, trên bàn phím, trên màng hình máy tính, là chút sức lực đang ép đầu tôi được nhả bớt. việc viết cũng có cái tríck. nghĩa là tôi không thể suy nghĩ gì khác ngoài những con chữ. và chính chúng cũng không có ý nghĩa gì ngoài sự hiện hữu của chúng. có thêm thì là tốc độ, cái đó có ý nghĩa, vì chính tốc độ nhanh hay chậm ấy sẽ cho tôi về với sự câng bằng. chữ to, chữ nhỏ, chử đẹp hay xấu, không cần biết. chỉ cần có chữ, nó sẽ cứu được tôi.
cách thứ hai là refocus. refocus vào chính thể xác của tôi, vì khi tôi chú tâm vào nó, chú tâm hết mình vào nó, tôi không còn bị đầu óc quấy nhiễu, hành hạ. tôi quan sát cái thể xác của mình, xem cách nó thở như thế nào, nhanh hay chậm, tôi đếm từng hơi thở, lắng nghe tiếng không khí thở ra hít vào. tôi tưởng tượng khi mình hít vào, các cặp nguyên tử oxy bị lùa vào mũi tôi như cá voi lùa đàn cá mồi ngoài biễn vào miệng. rồi thì những cặp nguyên tử oxy đó trôi vào buồng phổi tôi, hoà vào hồng cầu trong máu, từ đó theo máu chuyễn đi khắp nơi. tôi tưởng tượng tôi là một nguyên tử oxy, và tôi cùng một nguyên tử khác, chúng tôi là một cặp, chúng tôi theo nhiều cặp khác, theo vào cơ thể này và trong cuộc hành trình ấy, chúng tôi sẽ đi ngang qua tim, xuyên qua các tâm thất, rồi chia tay, rồi hội nhập, rồi trở ra lại với không gian trống. cứ lưu chuyễn mãi như thế, tiếp tục lưu chuyễn mãi như thế. nếu có thể chú tâm vào hành trình này, và quan sát con tim đang đập, như tôi đang cứu sống con tim bằng chính bàn tay mình, bóp thật mạnh để khích động nó tỉnh cơn mê.
cách khác nữa là đi. không cần biết đi đâu, chỉ cần thể xác chuyễn động.
hoặc ngồi. ngồi bất động. ngồi nhìn. không suy nghĩ gì cả. chỉ ngồi nhìn. nhìn người qua lại. nhìn người ta ngồi. nhìn con ruồi bay trước mặt. nhìn khói bốc hùn hụt. nhìn và không suy nghĩ bất kì điều gì.
cách nữa, là làm tình. ngày xưa, là những người tình qua đêm, nên cách này lúc nào cũng thực dụng. bây giờ, nhiều lúc chính người tôi có thể làm tình cùng là người tôi đang kinh tởm và muốn trốn bỏ, nên cách này, bây giờ, không phải lúc nào cũng dùng được.
cách nào cũng được, miễn sao an toàn trãi qua cơn điên. qua được một ngày là thêm một ngày tôi vẫn còn tồn tại.
Thursday, November 4, 2010
nhảm. lảm nhảm với bản thân
hôm nay cần trở lại góc xó.
bây giờ đã là mấy giờ mà vẫn chưa chịu đi ngủ? bộ tưởng cứ thức khuya mất ngủ như thế này sẽ mang lại hứng thú gì sao? nó chả làm gì cho sự mòn chán, nó chỉ làm cho thể xác thêm mệt và đầu óc đã chậm thêm chậm. biết làm sao bây giờ, đã nằm ở đây gần một tiếng đồng hồ mà vẫn không ngủ được. đầu thì vẫn lung tung những suy nghĩ lộn xộn, lời nói của một người, phản ứng như không phản ứng của một người khác, thèm muốn được chia sẻ, thèm muốn được nói với ai đó về những suy nghĩ nhỏ nhặt nhất trên đời, những suy nghĩ không liên quan gì đến cuộc sống, đến bất kỳ ai khác ngoài tôi. một sự chán nãn cùng cực. dẫn đến bất chợt cơn khùng, muốn xóa bỏ hết tất cả. hình như dạo này cơn trầm cảm đến ngày càng thường xuyên hơn trước. tưởng đâu đã qua giai đoạn đó, nhưng mấy năm nay dần dần phát hiện thấy mình trở lại giai đoạn lăn lộn, chiến đấu với bản thân. vài tháng gần đây phát hiện ngày càng phải cảnh giác hơn, cảnh giác tuyệt đỉnh, cảnh giác xuốt ngày và đêm. sự trầm cảm. nó không phải là con quái vật. nó là cái giếng sâu không đáy. rớt xuống là rớt, rớt hoài rớt hoài, rớt càng lúc càng nhanh, rớt một hồi thành như bị kéo, bị lôi xuống, làm tốc độ rớt xuống của mình trở thành nhanh hơn sức hút của trái đất gấp ngàn lần, mà không biết cái gì đang lôi mình xuống, chỉ biết mình đang bị lôi xuống và hoàn toàn bất lực vì cái đang lôi mình xuống nó nằm trong màng đen đang bao phủ. rơi xa quá rồi.
mà đang nghĩ, tại sao trầm cảm lại trở về vào lúc này. cái gì đã mở cửa cho nó vào? suy nghĩ một hồi thì phát giác, thật ra nó chả bao giờ ra khỏi nhà, nó vẫn nằm lì ở cái gốc xó của nó, chỉ thời hưng thịnh thì nó nhượng bộ, không gây chuyện không làm dữ, nhưng gần đây khi bị nhiều cú xốc và stress từ việc học, việc chồng, việc con, nó được thế làm loạn. loạn lắm rồi.
như vầy làm sao trị cho kẻ khác? làm sao trị cho kẻ khác khi chính cái đầu mình làm loạn? phải trị cho bản thân trước. phải dẹp loạn nhà mình trước nhỉ. từ từ, hãy từ từ suy nghĩ, phải kiếm cho được manh mối câu chuyện, tất cả câu chuyện đều có móc khởi đầu, dù nó không phải là sự khởi đầu thật sự, vẫn có thể dùng nó để bắt đầu.
có lẽ nên bắt đầu như thế này: "nhiều lúc em nghĩ để sống trong thế giới thực này khó quá, sống trong thế giới của em dễ hơn nhiều, vì tất cả sự việc xẩy ra đều có lý, còn trong cái thế giới này, có quá nhiều điều vô lý, vô lý quá."
tôi thấy em tôi có lý, có lý quá. chính tôi cũng thấy như vậy. và tôi nói với em tôi điều đó. rồi tôi không biết nói gì thêm, chỉ biết im lặng, rồi nói, nhưng chị mừng là em vẫn chưa bỏ mặt cái thế giới này, vì chị và gia đình, chúng tôi, we, hiện hữu trong thế giới này, chị và gia đình, chúng tôi, we, không hiện hữu trong thế giới kia của em. thật ra tôi nói những lời đó cho cả tôi nữa. thật ra tôi cũng thấy mình đang phải cố gắng lắm, là sự cố gắng hằng ngày, mới có thể hiện diện trong thế giới này.
tại sao? tại sao lại có sự khác nhau giữa tôi và em tôi? tại sao nó đi đến hoang tưởng còn tôi chỉ mới là sự dày vò? nó như nàng tiên cá, là ngư nhân nhưng phải đi trên đất bằng đôi chân đau nhức của loài người. tại sao tôi đã không mọc đuôi mọc mang như nó mà lại còn cái ân huệ được hụp lặn hụp lặn để nhìn mặt trời?
biology. genetics. tôi còn được một ít khả năng điều hoà hóa chất trong não bộ. một sự may rủi, hoàn toàn may rủi.
bây giờ đã là mấy giờ mà vẫn chưa chịu đi ngủ? bộ tưởng cứ thức khuya mất ngủ như thế này sẽ mang lại hứng thú gì sao? nó chả làm gì cho sự mòn chán, nó chỉ làm cho thể xác thêm mệt và đầu óc đã chậm thêm chậm. biết làm sao bây giờ, đã nằm ở đây gần một tiếng đồng hồ mà vẫn không ngủ được. đầu thì vẫn lung tung những suy nghĩ lộn xộn, lời nói của một người, phản ứng như không phản ứng của một người khác, thèm muốn được chia sẻ, thèm muốn được nói với ai đó về những suy nghĩ nhỏ nhặt nhất trên đời, những suy nghĩ không liên quan gì đến cuộc sống, đến bất kỳ ai khác ngoài tôi. một sự chán nãn cùng cực. dẫn đến bất chợt cơn khùng, muốn xóa bỏ hết tất cả. hình như dạo này cơn trầm cảm đến ngày càng thường xuyên hơn trước. tưởng đâu đã qua giai đoạn đó, nhưng mấy năm nay dần dần phát hiện thấy mình trở lại giai đoạn lăn lộn, chiến đấu với bản thân. vài tháng gần đây phát hiện ngày càng phải cảnh giác hơn, cảnh giác tuyệt đỉnh, cảnh giác xuốt ngày và đêm. sự trầm cảm. nó không phải là con quái vật. nó là cái giếng sâu không đáy. rớt xuống là rớt, rớt hoài rớt hoài, rớt càng lúc càng nhanh, rớt một hồi thành như bị kéo, bị lôi xuống, làm tốc độ rớt xuống của mình trở thành nhanh hơn sức hút của trái đất gấp ngàn lần, mà không biết cái gì đang lôi mình xuống, chỉ biết mình đang bị lôi xuống và hoàn toàn bất lực vì cái đang lôi mình xuống nó nằm trong màng đen đang bao phủ. rơi xa quá rồi.
mà đang nghĩ, tại sao trầm cảm lại trở về vào lúc này. cái gì đã mở cửa cho nó vào? suy nghĩ một hồi thì phát giác, thật ra nó chả bao giờ ra khỏi nhà, nó vẫn nằm lì ở cái gốc xó của nó, chỉ thời hưng thịnh thì nó nhượng bộ, không gây chuyện không làm dữ, nhưng gần đây khi bị nhiều cú xốc và stress từ việc học, việc chồng, việc con, nó được thế làm loạn. loạn lắm rồi.
như vầy làm sao trị cho kẻ khác? làm sao trị cho kẻ khác khi chính cái đầu mình làm loạn? phải trị cho bản thân trước. phải dẹp loạn nhà mình trước nhỉ. từ từ, hãy từ từ suy nghĩ, phải kiếm cho được manh mối câu chuyện, tất cả câu chuyện đều có móc khởi đầu, dù nó không phải là sự khởi đầu thật sự, vẫn có thể dùng nó để bắt đầu.
có lẽ nên bắt đầu như thế này: "nhiều lúc em nghĩ để sống trong thế giới thực này khó quá, sống trong thế giới của em dễ hơn nhiều, vì tất cả sự việc xẩy ra đều có lý, còn trong cái thế giới này, có quá nhiều điều vô lý, vô lý quá."
tôi thấy em tôi có lý, có lý quá. chính tôi cũng thấy như vậy. và tôi nói với em tôi điều đó. rồi tôi không biết nói gì thêm, chỉ biết im lặng, rồi nói, nhưng chị mừng là em vẫn chưa bỏ mặt cái thế giới này, vì chị và gia đình, chúng tôi, we, hiện hữu trong thế giới này, chị và gia đình, chúng tôi, we, không hiện hữu trong thế giới kia của em. thật ra tôi nói những lời đó cho cả tôi nữa. thật ra tôi cũng thấy mình đang phải cố gắng lắm, là sự cố gắng hằng ngày, mới có thể hiện diện trong thế giới này.
tại sao? tại sao lại có sự khác nhau giữa tôi và em tôi? tại sao nó đi đến hoang tưởng còn tôi chỉ mới là sự dày vò? nó như nàng tiên cá, là ngư nhân nhưng phải đi trên đất bằng đôi chân đau nhức của loài người. tại sao tôi đã không mọc đuôi mọc mang như nó mà lại còn cái ân huệ được hụp lặn hụp lặn để nhìn mặt trời?
biology. genetics. tôi còn được một ít khả năng điều hoà hóa chất trong não bộ. một sự may rủi, hoàn toàn may rủi.
Monday, November 1, 2010
tôi bật tiếng cười to
hôm nay tôi bỗng muốn bật tiếng cười to.
bật tiếng cười to nơi chúng ngồi buôn chuyện kim móc áo, đám linh hồn mọn , một ổ gián già, một thế giới giăng bằng dây khinh bỉ, và khinh bỉ nhất là tôi.
tôi bỗng muốn ra về. về thắt cổ linh hồn thứ nhất. những linh hồn còn lại mang tang, đợi tôi bóp chết linh hồn kế tiếp, những linh hồn tỉnh táo, chúng dùng nỗi buồn để chuốt thành thơ khi không có thơ ở đó, trong chất đau chảy nhanh hơn máu. trong vòm đen con mắt, trong đám người lữ hành bằng bóng khói đêm, bằng tiếng thì thầm gạ gẫm nhận chìm, của nắng chói, ánh chiều tàn co ro, đều là gạ gẫm, như sợi dây xích oằn oại, cuống cuồng.
tôi bỗng muốn bật cười. cười nổ tung lồng ngực. cười tim đập vỡ toác một lần, nó rỗng máu chảy như gió qua núi lở. cho tắt tiếng cười triền miên vang vọng, cho tôi đi tướng dõng dạc trên mặt đường dài hết kiếp.
tôi bỗng muốn bật tiếng cười to.
bật tiếng cười to nơi chúng ngồi buôn chuyện kim móc áo, đám linh hồn mọn , một ổ gián già, một thế giới giăng bằng dây khinh bỉ, và khinh bỉ nhất là tôi.
tôi bỗng muốn ra về. về thắt cổ linh hồn thứ nhất. những linh hồn còn lại mang tang, đợi tôi bóp chết linh hồn kế tiếp, những linh hồn tỉnh táo, chúng dùng nỗi buồn để chuốt thành thơ khi không có thơ ở đó, trong chất đau chảy nhanh hơn máu. trong vòm đen con mắt, trong đám người lữ hành bằng bóng khói đêm, bằng tiếng thì thầm gạ gẫm nhận chìm, của nắng chói, ánh chiều tàn co ro, đều là gạ gẫm, như sợi dây xích oằn oại, cuống cuồng.
tôi bỗng muốn bật cười. cười nổ tung lồng ngực. cười tim đập vỡ toác một lần, nó rỗng máu chảy như gió qua núi lở. cho tắt tiếng cười triền miên vang vọng, cho tôi đi tướng dõng dạc trên mặt đường dài hết kiếp.
tôi bỗng muốn bật tiếng cười to.
Subscribe to:
Comments (Atom)










